Xem bản đẹp trên 123doc.vn

Tài liệu Phong cách Doanh nhân ppt

Phong cách Doanh nhân


Khi một ông đạo diễn phim (nhất là phim Việt Nam) muốn xây dựng hình tượng
nhân vật cho công chúng chiêm ngưỡng thì dễ vô cùng, vì trong đầu luôn có công
thức sẵn: Nếu sinh viên thì trẻ trung hoạt bát, nếu gái quê thì dịu dàng ngơ ngác,
nếu lưu manh thì cơ bắp cuồn cuộn, ăn nói lỗ mãng và hình xăm chằng chịt, nếu trí
thức thì đầu bạc, trán bóng, kính trắng và nếu doanh nhân sẽ comple, cà vạt, vi
tính xách tay, cặp da...
Comple, cặp da đã trở thành một quy định bất thành văn của doanh nhân đến mức
độ trong các hình tượng quảng cáo, trong các ảnh báo minh họa và trong tâm trí
thiên hạ, doanh nhân đã chết với hình tượng này.
Thiên hạ còn vô tình và cố ý đi xa hơn. Để khẳng định phong cách doanh nhân, các
hãng chế tạo đồng hồ, ví da, điện thoại di động, thắt lưng, cà vạt...Không ngớt
trưng ra những sản phẩm theo họ là lịch lãm (tiện thể đắt tiền). Nhân vật này
thường có tuổi từ 40-50 khuôn mặt phúc hậu pha nét trẻ trung, dáng điệu sang
trọng pha nét cao quý, đi vé máy bay hạng nhất, ở khách sạn 5 sao, có một cô thư
ký xinh đẹp...khả nghi, tận tụy và đúng mực. Tóm lại, có thể kể rất nhiều chi tiết về
phong cách của nhân vật đó, nhưng khái quát, doanh nhân trên là đàn ông, bề ngoài
chứng tỏ có học thức, sung túc và thành đạt. Kể ra như thế cũng không sai lắm.
Nếu bạn bước vào một tiệm ăn, thấy ông chủ râu tóc bờm xờm, quần áo nhếch
nhác, ăn nói lỗ mãng thì tự nhiên bạn không tin cậy thực đơn (trừ khi bán thịt chó).
Nếu bạn bước vào một công ty du lịch, ra đón bạn là một gã đầu đinh đeo kính
đen, chắc bạn cũng muốn chuồn êm. Vì sao thế?
Vì doanh nhân hiện nay không đơn giản chỉ là người đứng ra sản xuất hoặc làm
chủ một cơ sở dịch vụ nào đó. Nhiều khi họ còn phải giao dịch, thuyết phục, đàm
phán, tranh luận với khách hàng. Họ không chỉ mang sản phẩm mà nhiều khi họ
còn mang cả thái độ, hình thức và dáng vẻ của mình ra để cạnh tranh.
Cho nên sau khi loay hoay bao năm trời cân nhắc, lựa chọn và trả giá, xã hội đã
định ra một khuôn mặt doanh nhân như trên. Một cái gì đó pha trộn giữa giáo sư và
ông chủ, nhà chính trị và anh kế toán, giữa sự nghiêm túc và vẻ sành điệu.
Hình tượng như vậy không ổn, hay ít ra tạm ổn cho tới hôm nay.
Hôm nay là gì?
Là thời kỳ bùng nổ của tin học, toàn cầu hóa và cả kẹt xe.
Trong hàng trăm thứ bùng nổ trên đời thì phong cách doanh nhân cũng không
ngoại lệ.
Comple ư? Đã có đồ Trung Quốc, nhiều khi cả bộ chỉ có 100 ngàn đồng. Cà vạt ư?
Bán đầy vỉa hè trên đường phố. Rồi kính trắng, cặp da, cổ cồn...bất cứ ai cũng sắm
ngay được cả. Tại Hà Nội, nhiều bác xe ôm bây giờ mặc áo veston, đi giầy đen,
còn phong cách hơn cả...Việt kiều.
Cho nên nếu bạn vô khách sạn 5 sao bây giờ, thấy tiến tới một ông comple, cà vạt
để nghiêng mình thì rất có thể đấy là một ông bảo vệ chứ chẳng phải ngài tổng
giám đốc tập đoàn.
Cho nên, phong cách doanh nhân không còn là hình thức (mặc dù xưa nay, chưa
từng chỉ là hình thức) nó bắt đầu cần tới những đặc điểm riêng, phải tiếp xúc mới
thấy chứ không thể căn cứ vào nhãn mắc bề ngoài.
Ai hiểu rõ điều này? Dạ thưa! Chẳng có ai hơn chính giới doanh nhân. Trong khi
các vị đạo diễn tội nghiệp vẫn cố sống chết miệt mài xây dựng hình tượng giám
đốc comple, cà vạt như bao nhiêu năm bất di bất dịch thì những doanh nhân đích
thực hiểu rằng, nhãn hiệu chưa có ý nghĩa gì cả. Chính phong cách của họ mới là
nhãn hiệu. Và phong cách ấy giống hệt phong cách nghệ sỹ, rất riêng.
Một doanh nhân “hạng gộc” hôm nay có thể diện trang phục thể thao, đi dép xăng
đan, những kẻ lịch lãm vây xung quanh khéo chỉ là vệ sĩ và nhân viên.
Nếu bài viết này chỉ dừng lại ở chỗ miêu tả phong cách doanh nhân phổ thông
nghĩa là những người làm công cao cấp, thì cứ comple, cà vạt là xong. Nếu bàn tới
phong cách doanh nhân đích thực, doanh nhân đứng đầu thì phong cách ấy là gì?
Nếu bạn có dịp nhìn kỹ ông chủ lừng danh Bill Gates, người doanh nhân vĩ đại,
bạn sẽ thấy ông ta thắt cà vạt cẩu thả, mặc bộ comple xộc xệch và tóc tai khá bù
xù. Đấy là khi ông xuất hiện trong các buổi đón tiếp lễ nghi, chứ bình thường ông
chẳng khác nào một chú văn thư.
Tuy nhiên, phong cách của những người như Bill Gates chỉ tỏa ra khi tiếp xúc với
ông. Đó là niềm tin tuyệt đối vào sự nghiệp của mình, cao hơn hết, chẳng phải tin
vào lợi nhuận mà tin vào tính nhân bản của nó.
Ôi doanh nhân, theo suy đoán hàng ngày của tôi là những con buôn, thì nói đến
nhân bản thì thật là xa xỉ. Phải nói tới lãi, lợi nhuận mới đúng chứ. Chẳng thiếu gì
sách đã viết như vậy, thậm chí là những sách chính thống hẳn hoi.
Không! Không đúng. Theo tôi, kinh doanh là công việc cao quý và chỉ những ai
đắc đạo mới cảm nhận được nó. Đám còn lại xử sự theo tiền. Đám ấy chỉ đạt mức
độ nhà buôn.
Một doanh nhân mang đến cho người tiếp xúc vẻ cao đẹp trong công việc mới là
doanh nhân đích thực. Nếu bạn làm ô tô, bạn phải tin chiếc ô tô ấy tốt nhất cho
người sử dụng, còn bạn làm thuốc chữa bệnh, bạn phải tin tuyệt đối thuốc ấy giúp
người ta xóa được cơn đau. Chính niềm tin, đạo lý ấy mới làm nên phong cách của
bạn chứ không phải những con số chứng tỏ sản phẩm của bạn rẻ hơn. Đấy, theo
cách nhìn của tôi, phong cách doanh nhân là thế đấy. Nếu xét tận cùng, nó chả
khác một phong cách thánh nhân. Phong cách như vậy thực sự vượt lên trên những
phạm trù lịch lãm thứ mà bạn dễ dàng mua ngay ngoài chợ.