NHỮNG BÀI VĂN HAY LƠP 5 -09

Đây là phiên bản tài liệu đơn giản

Xem phiên bản đầy đủ của tài liệu NHỮNG BÀI VĂN HAY LƠP 5 -09

Đề bài: Hãy tả trường em trước buổi học

Bài làm
“Lan ơi! Dậy đi, chúng mình cùng đi học nào”, đó là tiếng gọi của Thảo. Em
nghĩ thầm “Sao hôm nay nó gọi mình đi học sớm thế nhỉ, mới 7 giờ thôi mà”.
Tuy vậy, nhưng em vẫn cùng Thảo đến trường.
Bầu trời trong xanh, thoáng đãng, không khí rất trong lành. Mặt trời đã nhô
lên, trông giống như một trái đào chín mọng khổng lồ. Chỉ có tiếng lá cây xào
xạc và tiếng chim hót líu lo. Lúc này, sân trường thật tĩnh mịch, yên ả. Có rất ít
học sinh đến trường. Những ánh đèn trong lớp học dần được thắp sáng,
những chiếc quạt cũng dãn bật lên, để lộ những hàng ghế màu vàng. Các dãy
nhà quay mặt vào nhau, để lại một khoảng sân trống rỗng với lá cờ đỏ sao
vàng bay phấp phới, cũng chẳng có tiếng học sinh nô đùa. Những tia nắng ấm
áp chiếu xuống sân trường làm nó sáng hẳn lên. Một vài phút sau, học sinh
đến nhiều hơn. Bây giờ, sân trường đã náo nhiệt hơn lúc trước. Bác đa già
đang giơ tay đón chào học sinh. Những loài cây đung đưa trong gió. Tiếng học
sinh cười, nói vang dội khắp sân trường. Mỗi bạn chơi một trò, bạn thì đá cầu,
bạn thì nhảy dây. Các thầy, cô giáo đều đã đến trường để chuẩn bị bài giảng
của mình. Trong mỗi lớp học, học sinh cũng xem lại bài đã chuẩn bị. Những
giọt sương sáng sớm đọng lại trên những chiếc lá xanh non. Bác trống nằm im
nhìn chúng em. Các khu nhà sáng rực lên như được rát vàng. Mấy phút sau,
tiếng trống vào học vang lên: “Tùng! Tùng! Tùng!”, thế là giờ học bắt đầu. Bên
ngoài không khí lại tĩnh mịch, yên lặng trở lại. Chỉ còn lá cờ bay phần phật và
tiếng cô giáo giảng bài vang vang.
Em rất thích quang cảnh của buổi sớm mai vì đó là một quang cảnh yên
tĩnh và thơ mộng đáng nhớ.
Hãy kể về người bạn mà em yêu quý
Nguyễn Phương Hạnh - 5G

Bài làm
Năm tháng cứ thế trôi đi, chỉ có thời gian là thước đo tốt nhất cho tình
cảm bạn bè. Trong suốt thời gian đó, có lẽ Diệp Anh là người bạn mà em yêu
mến nhất, người bạn đã học với em từ suốt năm học lớp ba.
Dáng người Diệp Anh dong dỏng cao, khuôn mặt bầu bĩnh, đầy đặn của
bạn hễ ai nhìn đến cũng thấy đáng yêu. Nước da ngăm ngăm đen. Mái tóc dài
óng ả. Cặp mắt đen láy lúc nào cũng mở to, tròn xoe như hai hòn bi ve. Chiếc
mũi hếch và cái miệng rộng luôn tươi cười để lộ hai hàm răng trắng bóng. Ở
Diệp Anh khi nào cũng toát lên vẻ năng động, tự tin, hóm hỉnh và hài hước nên
rất dễ mến.
Diệp Anh rất hiếu động, không lúc nào yên nghỉ chân tay. Trong giờ ra
chơi, chỗ nào sôi động nhất là ở đó có Diệp Anh. Chúng em thường tụ tập
nhóm ba, nhóm bảy ngồi xung quanh bạn Diệp Anh để nghe bạn kể chuyện.
Mở đầu câu chuyện, Diệp Anh vẫn thường hay kể: “ Cái hồi xưa ấy, đấy, cái
hồi ấy, cái hồi mà bà tớ chưa sinh ra mẹ tớ ấy ...”. Chỉ nghe có đến thế thôi là
chúng em đã thấy buồn cười đến nỗi không thể nhịn được rồi mà cái mặt Diệp
Anh vẫn cứ tỉnh như bơ. Đặc biệt, Diệp Anh có một trí nhớ rất tốt. Những câu
truyện đã đọc hay đã nghe, Diệp Anh đều nhớ như in và kể lại bằng đúng
giọng nhân vật nên rất cuốn hút và sinh động. Một mình Diệp Anh đóng đủ các
vai, kết hợp với điệu bộ khôi hài khiến bọn em lăn lóc cười đến vỡ bụng.
Diệp Anh luôn luôn làm ra những trò chơi thú vị. Bạn thường hay chơi
cùng với chúng em trò bịt mắt bắt dê hay bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu tiếng
dê be be nghe rất ngộ nghĩnh. Diệp Anh thường biểu diễn tiếng hát, tiếng ngựa
hí và con sóc nâu hay leo trèo. Mỗi tiết mục, Diệp Anh đều được hoan nghênh
nhiệt liệt và gây ra những trận cười nứt nẻ.
Không chỉ là các bạn gái mà cả các bạn trai ngoài và trong lớp đều yêu
mến bạn Diệp Anh. Nhưng thật không may, hai tuần trước đây, một tai nạn
giao thông đã cướp đi tính mạng của người bạn mà chúng em yêu quý. Dù biết
bạn đã khuất nhưng chúng em vẫn cứ coi như bạn vẫn sống và làm việc cùng
chúng em, bây giờ bạn đang thi đỗ vào trường Amsterdam và đi du học rồi. Cô
giáo vẫn gọi bạn đứng lên đọc bài và vẫn cứ lấy cơm, lấy gối cho bạn ăn học.
Rồi mai đây phải xa mái trường thân yêu, em cũng sẽ mang theo nhiều
kỷ niệm cùng với những yêu mến của cả lớp với bạn Diệp Anh.

Tả cô giáo của em
Nguyễn Tuyết Nhi – 5G
Bài làm
Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có thời gian là thước đo tình cảm
của con người. Bây giờ tuy đã học lớp 5 - lớp cuối cấp của trường tiểu
học, sắp sửa phải tạm biệt mái trường, thầy cô, bạn bè để tiếp bước
vào bậc trung học . Nhưng quãng thời gian là năm năm học ở trường,
em không sao quên được những kỷ niệm về cô giáo đã dạy em
những năm đầu chập chững cắp sách tới trường.
Cô có cái tên rất hay và em cũng rất thích đó là Kim Oanh. Cô là
người mẹ hiền dịu nhất trong những ngay fem còn học lớp 1. Với
dáng người đậm đà, mái tóc xoăn xoăn màu hạt dẻ thì ai cũng nói
nhìn cô trông rất xinh. Cô thường mặc những bộ quần áo lịch sự, phù
hợp với dáng người của mình. Ngày đó, em cứ nghĩ cô giáo phải dễ
sợ lắm. Nhưng không, cô đã làm tan biến những ý nghĩ vẩn vơ đó
của em. Cô vẫn là cô giáo hiền lành, tốt bụng. Với khuôn mặt tròn,
phúc hậu, hai gò má cao cao, lúc nào cũng ửng hồng. Mắt cô đen láy,
long lanh với hàng lông mi cong vút. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là ánh
mắt nhìn trìu mến, bao dung mà cô dành cho chúng em. Mỗi lần
không học bài, chỉ cần nhìn vào đôi mắt buồn buồm của cô là bạn ấy
hối hận ngay về việc làm của mình. Có lẽ, chính cô là người khơi dậy
lòng hăng say học tập của chúng em. Ẩn dưới vầng trán cao cao
thông minh ấy là đôi lông mày vòng nguyệt cân đối tạo cho khuôn
mặt vẻ thanh tú.
Cô Oanh là một giáo viên hăng say trong công việc và hết lòng
thương yêu học sinh. Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chứa chan
bao tình yêu cô dành cho chúng em: Nghe cô giảng bài thì thật là thú
vị. Cô giảng rất dễ hiểu, dễ nghe nên chúng em luôn tiếp thu được
bài. Vào những giờ ra chơi, cô luôn ngồi lại để viết mẫu và chấm bài
cho chúng em. Có những hôm cô còn trao đổi cách giảng bài với bạn
bè đồng nghiệp. Nếu bạn nào đọc chưa tốt hay viết chưa đúng thì cô
luôn sẵn sàng giúp đỡ. Khi cô đã giảng cho bạn nào thì bạn ấy hiểu
ngay. Vào những giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét cho từng bạn và
nói cho các bạn cách sửa lỗi sai đó. Có hôm cô nhận xét rất tốt về lớp
em và em rất nhớ câu: “Tuần qua, các con đã rất cố gắng để nhận cờ
Đội. Cô rất vui vì không những các con được nhận cờ tốt mà còn
nhận cờ xuất sắc. Cô mong tuần nào các con cũng như vậy”. Và khi
đó, lớp em vỗ tay rào rào.
Giờ đây khi đã lên lớp năm, mỗi khi có việc cần đi qua lớp cô, cô
lại goi em lại hỏi han. Khi đó, em lại nhớ những giây phút khi còn học
lớp 1, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong em vang lên lời bài hát: “Mẹ
của em ở trường là cô giáo mến thương...”.
Vâng! Đúng vậy em sẽ không bao giờ quên cô - người mẹ đã
đưa em đón những tia nắng đầu tiên của cuộc đời.
Đề bài: Tả ngôi nhà của em

Bài làm
Cả nhà em ai cũng vậy, cứ hết giờ làm việc, đi học là nhanh nhanh chóng chóng
về quây quần trong ngôi nhà thân yêu của mình.
Ngôi nhà của em chỉ là ngôi nhà cấp 4 rộng 60 m
2
, bà em bảo thế.Nó nằm trong
một ngõ nhỏ trên phố Đội Cấn.
Nếu đứng đầu ngõ mà nhìn thì chẳng thấy nó đâu vì bị các ngôi nhà cao tầng
che khuất.Đi đến gần nơi thìo trông thấy nó thật bé nhỏ giữa những toà nhà lộng
lẫy.Để vào nhà phải qua một chiếc cửa sắt và một mảnh vườn nhỏ bà em trồng đủ thứ
hoa và một số cây làm gia vị.
Ngôi nhà được chia làm ba buồng nhỏ và một phòng làm công trình phụ.Vào
cửa là thấy ngay phòng khách không rộng lắm nhưng sạch sẽ và gọn gàng.Ở đây chỉ
kê một bộ bàn ghế sa lông mà ông em đã mua từ lâu nhưng đến nay vẫn dùng tốt và
bóng loáng vì bà em lau chùi thường xuyên.Trên bàn luôn có một lọ hoa đủ màu sắc,
bà hái ở vườn vào cắm càng làm cho ngôi nhà thêm đẹp.Sát tường là một cái tủ để
tivi, gia đình em xem sau một ngày lao động mệt mỏi.Tường được lăn bằng sơn màu
hồng nhạt tạo cho em cảm giác ấm áp mỗi khi về đến nhà.Đi thẳng vào là phòng của
bà em.Trong phòng, đồ đạc cũng giản dị như tính tình bà em vậy.Một chiếc giường cá
nhân bà mua từ rất lâu rồi nhưng lúc nào cũng sạch sẽ, bên trên trải một chiếc chiếu
cói hoa, cạnh giường là một chiếc tủ nhỏ bà để quần áo.Bên trên tủ là chiếc đèn ngủ
có độ sáng khác nhau.Bố em định thay đén khác cho bà nhưng bà bảo đó là kỷ niệm
của ông em tặng bà nhân ngày sinh nhật.Sau năm đó ông em mất.Rẽ sang phải là
phòng của bố mẹ em và em thì rộng hơn phòng của bà.Đồ đạc cũng giản dị thôi.Một
chiếc giường đôi, một chiếc giường cá nhân và một chiếc bàn học của em.Trên tường
có treo ảnh chung của gia đình em lúc ông em còn sống và một ảnh cưới của bố mẹ
em.Điều mà em tự hào là ai vào nhà cũng khen nhà tuy nhỏ nhưng sắp xếp gọn gàng,
sạch sẽ và hợp lý.
Ngôi nhà êm ấm của gia đình em chỉ có vậy, chẳng phải lâu đài, biệt thự và đồ
đạc sang trọng mà chỉ bình dị thế thôi.Nhưng em yêu ngôi nhà êm đềm này lắm.Mỗi
lần đi học về em lại cất tiếng gọi “Bà ơi!Mẹ ơi!Con đã về ạ!”.

Đề bài: Tả ngôi trường của em

Bài làm
Trên phố Cát Linh có rất nhiều ngôi nhà cao tầng được trang hoàng rất lộng lẫy,
nhưng đối với em nổi bật nhất vẫn là ngôi trường Cát Linh.
Nhìn từ xa, trường thấp thoáng ngói đỏ sau hàng cây xanh.Cổng trường bằng
sắt, sơn màu đỏ tươi, uy nghi như một người lính gác.Phía trên cổng là một tấm biển
mê ca xanh mịn, in hàng chữ: “Trường Tiểu học Cát Linh”.Trường bố trí theo hình
chữ H.Sân trường được lát ximăng phẳng lì, rất rộng rãi đủ cho học sinh vui chơi.Hai
bên sân trồng rất nhiều cây bóng mát thẳng hàng như : bàng, phượng, đa....Giữa sân
để cầu trượt, bập bênh,.. để các bạn học sinh vui chơi sau giờ nghỉ giải lao.Bên cạnh
khán đài là cột cờ treo lá cờ tổ quốc phấp phới bay trước gió.Sân sau là vườn trường,
trồng nhiều cây hoa và cây thuốc dân gian, phục vụ cho chúng em học tập.Cạnh đó là
những vòi nước để chúng em đánh răng và rửa tay trước và sau khi ăn cơm.Bên phải
của sân là toà nhà hai tầng dành cho học sinh lớp 1, 2, 3.Mỗi tầng có tám lớp.Các lớp
đều sơn màu vàng và cửa sơn màu xanh đậm.Trên tường toà nhà có kể hàng chữ :
“Nhà trường văn hoá - Nhà giáo mẫu mực – Học sinh thanh lịch”.Đó là khẩu hiệu mà
cả trường chúng em đang thực hiện.Bên trái là toà nhà ba tầng uy nghi, đây là toà nhà
đẹp nhất của trường em vì mới được xây xong, còn thơm mùi vôi mới.Tầng một là
phòng hội đồng và một sân rộng để chúng em tập thể dục, không sợ mưa nắng.Tầng
hai là toàn bộ dành cho học sinh lớp 4.Tầng ba là dành cho học sinh lớp 5 chúng
em.Bên trong mỗi lớp được trang trí rất đẹp mắt.Trên tường được đóng những khẩu
hiệu, năm điều Bác Hồ dạy và thư gửi cho chúng em của Bác Hồ kính yêu.Phía trên
bảng đen là tấm ảnh Bác Hồ luôn luôn mỉm cười với chúng em.Trên tràn được trang
bị mười bốn chiếc đèn điện, đủ sáng cho chúng em học tập, bốn chiếc quạt trần ở bốn
góc mầu xanh rất đẹp mắt.Cạnh bảng là chiếc tivi hai mươi bảy inh và chiếc đầu đĩa
DVD để phục vụ các giờ học.Cạnh bàn cô là chiếc tủ đựng đồ dùng giáo viên và thời
khoá biểu.Sàn lớp được lát những viên gạch in hoa văn rất tinh tế.Bàn ghế được xếp
thành bốn hàng, rất ngay ngắn, gọn gàng.Chúng em rất yêu quý lớp học của mình
Cũng tại ngôi trường này, chúng em đã học được bao điều hay, lẽ phải.Mai sau,
dù khôn lớn trưởng thành, hình ảnh trường Cát Linh thân yêu vẫn còn đọng mãi trong
trái tim em.
Đề bài: Tả con mèo

Bài làm
“Meo...meo...meo, rửa mặt như mèo”.Đó là bài hát yêu thích của em Phượng,
em gái em.Vì ngày nào Phượng cũng hát bài đó nên mẹ đã mua cho hai chị em một
con mèo tam thể rất đẹp.
Chú mèo tên là Tom.Bộ lông ba sắc màu vàng, đen, trắng xen kẽ nhau mượt mà
và còn đem lại cho Tôm một bộ y phục tuyệt diệu.Cái đầu tròn tròn bằng nắm tay
người lớn, được điểm sáng bằng cái mũi nho nhỏ, xinh xinh với hai cái lỗ ươn ướt
màu hồng phấn.Hai bên khóe miệng, những sợi râu mép trắng như cước lúc nào cũng
cử động liên tục.Chân chú như quả bí đao.Bốn chân nhỏ và thon.Cái đuôi dài thướt
tha, duyên dáng.Bộ móng vuốt của Tôm thì rất lợi hại vừa nhọn trông vừa đáng sợ
như một vũ khí phòng thân khi có chuyện gì xảy ra.
Tôm rất thích đươc vuốt ve, chiều chuộng.Những lúc đang xem tivi, chú nằm
vào lòng em như muốn em xoa vào bộ lông mềm mại của chú.
Những ngày nắng ấm, Tôm thường ra sân nằm cạnh gốc chanh, ưỡn cái bụng
trắng hồng ra đón nắng.Đôi mắt cũng ra vẻ lim dim, ngắm nhìn những đám mây giữa
vòm trời trong xanh lồng lộng.
Ban đêm, Tôm tỏ ra chăm chỉ và cần mẫn làm việc lắm.Không có một xó xỉnh
nào mà chú không lục lọi .Đặc biệt là dưới bếp lũ chuột hay qua lại.Đôi mắt của chú
trong đêm tối như những tia hào quang xuyên thủng bức màn đêm.Đôi bàn chân của
chú được “trang bị” một lớp nệm dày và êm nên những bước đi của Tôm rất nhẹ
nhàng.Vì vậy, những con chuột nhắt, chuột cống bẩn thỉu không thể nào qua khỏi
chiếc miệng với những chiếc răng sắc nhọn của chú.
Em rất quý Tôm vì chú đã giúp gia đình em diệt sạch lũ chuột hư đốn.Với công
lao to lớn này của chú em sẽ cho chú mèo Tôm “một người thợ săn chuột” bữa tiệc
với vài con cá bống và một cốc sữa con bò.Tôm quả là một con mèo khôn ngoan v
Đề bài: Tả cây phượng trường em

Bài làm
Ở sân trường em có rất nhiều cây toả bóng mát nhưng em thích nhất là cây
phượng vĩ.
Không biết cây được trồng từ lúc nào mà giờ đây cây đã cao đến gác hai của
trường em.Gốc phượng xù xì, chỉ vừa một vòng tay của em mà sao cành lá nhiều đến
thế.
Cứ đến đầu tháng hai, phượng bắt đầu nảy lộc, lúc đầu chỉ là những chồi non bé
tí.Tháng ba, tháng tư đã xanh ngắt một màu cành lá xum xuê.Vừa hay lúc đó ánh nắng
chói chang, nhưng không sao như một chiếc ô khổng lồ toả mát suống sân trường.Lúc
này hoa phượng lác đác điểm vào những vòm lá xanh trông cây phượng càng thêm
rực rỡ.Cuối tháng năm, hoa phượng đỏ rực từng chùm đan xít vào nhau như những
chùm pháo tết.Những bông phượng đỏ thắm có năm cánh mỏng manh như cánh bướm
xếp khít vào nhau, ôm lấy những tơ nhuỵ vàng tươi trông thật lộng lẫy.Hương phượng
dìu dịu phảng phất khắp trường.
Em thích cây phượng lắm, phượng chẳng những cho chúng em bóng mát vui
chơi mà còn làm cho quang cảnh trường em thêm đẹp.Những giờ ra chơi mà được
ngồi dưới gốc phượng hóng mát, ngắm hoa và chơi chọi gà thì thật là thú vị.

Đây là phiên bản tài liệu đơn giản

Xem phiên bản đầy đủ của tài liệu NHỮNG BÀI VĂN HAY LƠP 5 -09