Xem bản đẹp trên 123doc.vn

Cảm nghĩ về nhân vật Lão Hạc

Đề bài: Nêu cảm nghĩ nổi bật nhất về một câu chuyện đã học mà anh (chị) không thể
nào quên.
Bài viết
Chúng ta đã từng học qua những truyện ngắn nh Lão Hạc, Tắt đèn và chắc không mấy ai
trong số chúng ta lại không trầm trồ thán phục tài năng nghệ thuật của Nam Cao hay Ngô Tất Tố.
Với riêng tôi, dù đã đọc đi đọc lại truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao rất nhiều lần nhng dờng
nh lần nào tôi cũng lại tìm thấy thêm đợc một vài điều lý thú. Nó cuốn hút tôi, lay động tôi, khi
thì gợi trong tôi sự căm thù, khi lại gọi về chan chứa những yêu thơng.
Lão Hạc là sản phẩm của một tấm lòng nhân đạo cao cả. Nó là tình yêu thơng, là sự ngợi ca,
trân trọng ngời lao động của Nam Cao. Giống nh Ngô Tất Tố cùng nhiều nhà văn thời đó, Nam
Cao đã dựng lên hình ảnh ngời nông dân Việt Nam trớc Cách mạng với những phẩm chất đáng
quý, đáng yêu: chăm chỉ, cần cù, giàu tình yêu thơng và giàu đức hy sinh.
Trớc cách mạng, Nam Cao say sa khám phá cuộc sống và tính cách của ngời nông dân.
Trong các tác phẩm của ông, môi trờng và hoàn cảnh sống của nhân vật chính thờng gắn liền với
cái nghèo, cái đói, với miếng ăn và với các định kiến xã hội đã thấm sâu vào nếp cảm, nếp nghĩ
vào cách nhìn của con ngời ở nông thôn.
Lão Hạc cũng vậy, suốt đời sống trong cảnh nghèo và cái đói. Lão đã dành hầu nh cả đời
mình để nuôi con mà cha bao giờ nghĩ đến mình. Lão thơng con vô bờ bến: thơng khi con không
lấy đợc vợ vì nhà ta nghèo quá, thơng con phải bỏ làng, bỏ xứ mà đi để ôm mộng làm giàu giữa
chốn hang hùm miệng sói. Và đọc truyện ta còn thấy lão đau khổ biết nhờng nào khi phải bán đi
cậu Vàng, kỷ vật duy nhất của đứa con trai. Không bán, lão biết lấy gì nuôi nó sống. Cuộc sống
ngày thêm một khó khăn. Rồi cuối cùng, đến cái thân lão, lão cũng không giữ đợc. Lão ăn củ
chuối, ăn sung luộc. Nhng lão nghĩ, lão không nên sống nữa. Sống thêm, nhất định lão sẽ tiêu
hết số tiền dành dụm cho đứa con mình. Vậy là, thật đớn đau thay! Lão Hạc đã phải tự sắp xếp
cái chết cho mình. Cuộc sống của nông dân ta trớc cách mạng ngột ngạt đến không thở đợc. Nhìn
cái hiện thực ấy, ta đau đớn, xót xa. Ta cũng căm ghét vô cùng bọn địa chủ, bọn thực dân gian ác.
Lão Hạc chết. Cái chết của lão Hạc là cái chết cùng đờng, tuy bi thơng nhng sáng bừng phẩm
chất cao đẹp của ngời nông dân. Nó khiến ta vừa cảm thơng vừa nể phục một nhân cách giàu tự
trọng. Lão chết nhng đã quyết giữ cho đợc mảnh vờn, chết mà không muốn làm luỵ phiền hàng
xóm.
Đọc Lão Hạc ta thấy đâu phải chỉ mình lão khổ. Những hạng ngời nh Binh T, một kẻ do cái
nghèo mà bị tha hoá thành một tên trộm cắp. Đó là ông giáo, một ngời trí thức đầy hiểu biết nhng
cũng không thoát ra khỏi áp lực của cảnh vợ con rách áo, đói cơm. Cái nghèo khiến ông giáo đã
phải rứt ruột bán đi từng cuốn sách vô giá của mình. Nhng cái thứ ấy bán đi thì đợc mấy bữa
cơm? Vậy ra ở trong truyện tất cả đã đều là lão Hạc. Lão Hạc phải oằn mình mà chết trớc thử hỏi
những ngời kia có thể cầm cự đợc bao lâu?
Vấn đề nổi bật đợc thể hiện trong Lão Hạc là niềm tin và sự lạc quan của nhà văn vào bản
chất tốt đẹp của con ngời. Thế nhng điều quan trọng hơn mà nhà văn muốn nhắn gửi đó là một lời
tố cáo. Nó cất lên nh là một tiếng kêu để cứu lấy con ngời. Từ chiều sâu của nội dung t tởng, tác
phẩm nói lên tính cấp bách và yêu cầu khẩn thiết phải thay đổi toàn bộ môi trờng sống để cứu lấy
những giá trị chân chính và tốt đẹp của con ngời.
Lão Hạc cho ta một cái nhìn về quá khứ để mà trân trọng nhiều hơn cuộc sống hôm nay. Nó
cũng dạy ta, cuộc sống là một cuộc đấu tranh không phải chỉ đơn giản là để sinh tồn mà còn là
một cuộc đấu tranh để bảo toàn nhân cách.